Thứ Bảy, 27 tháng 7, 2013

Chuyện kể từ một chuyến đi .

alt

Tôi đã từng nghe và hiểu như thế nào là " đi một ngày đàng - học một sàng khôn " - thế nào là " Cái khó bó cái khôn "... Nhưng có đôi lúc cụm từ " cơm - gạo - áo - tiền " cứ như là một sợi dây thừng vô hình nhưng chắc chắn cột chặt đôi bàn chân lại với nhau ... để rồi chính từ những mảng vụn vặt mang tên " cái khó " của đời thường đã âm thầm tự kết nối lại với nhau thành một bàn tay đầy sức mạnh lúc nào cũng nhanh hơn , ngăn cản hết thảy những đam mê - khát vọng của một con người.

Mãi cho đến hôm nay sau khi bức ra để tháp tùng một chuyến đi ngắn , tôi hiểu thêm rằng xung quanh mình vẫn còn nhiều lắm những đau đáu của nỗi lo  . Sự đau đáu ấy càng rõ nét hơn khi tôi và mọi người trong đoàn thực tế sáng tác được một nông dân địa phương mời nếm thử những trái cà na xanh vừa mới hái , để như anh nói : " biết được trái cà na chưa được muối đường nó có hương vị đặc biệt như thế nào " . Không biết cảm nhận của mọi người ra sao , riêng tôi nhận thấy một điều : " chính ở bên trong lớp vỏ màu xanh căng mơn mởn tượng trưng cho niềm tin và hy vọng của những chùm cà na đang treo lủng lẳng dọc ven kinh kia là vị chát chua buốt lưỡi của sự từng trải đã được khéo léo bao che pha trộn ... như một kiểu giả vờ ..."

-------------------------

Đúng 6 giờ sáng - tôi có mặt tại điểm hẹn để bắt đầu một chuyến hành trình được gói gọn trong một ngày nhằm bổ xung kiến thức thực tế cho những bài viết mới . Chiếc xe mười lăm chỗ ngồi rộng rãi và mát mẻ thỉnh thoảng dừng rải rác từ Hòa Thành đến Trường Đông rồi Vên Vên - Gò Dầu để đón các anh chị em nằm trong danh sách nhóm đi thực tế xã Phước Lưu thuộc huyện Trảng Bàng ...Tôi rất dở trong việc định hướng các tuyến đường nên suốt mấy giờ đồng hồ ngồi trên xe chỉ có thể lặng im ngắm nhìn khung cảnh qua khuôn kính thoát hiểm  ...

Khu dân cư bắt đầu lùi dần ... lùi dần ...

 Bây giờ hai bên đường trước tầm mắt của tôi chỉ còn lại một màu xanh ngút ngát và rợp gió của những cánh đồng bao la đang đơm trĩu những hạt lúa non ... 


Nghe tiếng còi xe xin đường , những đàn vịt nuôi đang chạy rong trên bờ đê hoảng loạn gọi nhau chao chác  . Phía xa xa trên những cánh đồng vừa mới thu hoạch còn đầy gốc rạ , từng đàn bò ung dung gặm cỏ mặc kệ mọi thứ đang xảy ra xung quanh  ...


Những chiếc máy ảnh trên xe liên tục nhá lên ... nhá lên ... tách ... tách ... Tiếc là tôi không có được cái máy ảnh nào để ghi lại khung cảnh yên bình của đồng quê kia ...

 
 Đến lối rẽ , chú tài xế giảm nhẹ tốc độ và tập trung tay lái bởi vì bắt đầu từ đây chỉ còn những con đường được bồi đắp bằng sỏi đỏ và đất sét rất dễ trượt bánh xe ...

Sau một chặng đường đất đỏ ngoằn ngoèo khá dài  , cuối cùng chúng tôi đã đến trước trụ sở khang trang của UBND xã Phước Lưu . Sự xuất hiện của đoàn thực tế đối với các anh có lẽ giống như một cơn gió mát tạt vào buổi trưa hè oi bức , chúng tôi được đón tiếp rất nồng hậu bằng những cái siết tay thân tình như những người bạn lâu ngày mới gặp . Sau màn trà nước , chúng tôi được hướng dẫn vào một phòng họp để trao đổi  lấy số liệu cho bài thu hoạch .

 Mặc dù giống như mọi người , tôi cũng chăm chú ghi ghi chép chép , nhưng với suy nghĩ của riêng tôi thì những xấp báo cáo chung chung chứa chi chít số liệu kia suy cho cùng cũng chỉ nằm trong phạm vi hình thức . Những gì tôi muốn nhìn thấy không phải là những con số chết được liệt kê thật chi tiết ...mà là những thứ khác ...

Buổi tiếp xúc diễn ra khá nhanh , sau đó theo yêu cầu của trưởng đoàn , các anh đã cử người đưa chúng tôi đến thăm những gia đình được xem là "vượt lên chính mình " . Con đường dẫn đến nhà những người nông dân ấy quả thật là rất gian nan , chú tài xế đành lắc đầu chịu thua trước độ trơn trợt của con đường đất đỏ đang thi công và yêu cầu chúng tôi phải xuống xe lội bộ thêm khoảng 2km để đến nơi nếu không muốn tất cả lăn đùng xuống ruộng ...

Nhìn con đường đỏ hoạch còn ẩm nước lỏm chỏm những viên đất sét chưa kịp lu phẳng sau trận mưa đêm trước , chúng tôi muốn chùn bước ... Nhưng rồi  " đường đi khó không khó vì ngăn sông cách núi ..."

 Đã đi rồi thì phải đi cho tới ...Thế là giữa trời nắng chang chang , mười mấy con người cả già lẫn trẻ giống hệt như nhóm bụi đời đang lang thang . Ai có mang theo nón hoặc dù thì đỡ khổ , còn những ai đi đầu trần thì ráng lục lọi trong túi xách cá nhân tìm bất kỳ thứ gì có thể để che nắng và ...rồng rắn  ... tiến lên ...

Tội nghiệp nhất là hai cô giáo trẻ  thích làm đẹp đang điệu đà với chiếc dù nghiêng nghiêng trong nắng lại phải lóng ngóng mãi với đôi guốc cao gót cố lê từng bước một .Tôi bất giác bật cười nói vui : 

- " Đi thực tế lần này chị sẽ không viết gì ngoài đề tài hai đôi guốc cao gót kia " ...

Được một đoạn khá xa tất cả đều thấm mệt và khát , nhìn thấy thấp thoáng một cái quán nước mía  tất cả mừng rỡ rảo bước thật nhanh ... Ai ngờ đến nơi thì ...cánh cửa nhà bị khóa chặt ( chắc là chủ nhà đang ra đồng ) , một anh trong đoàn đánh liều mở nắp chiếc thùng nước đá , may sao vẫn còn sót lại một cục tròn tròn bằng nắm tay ...Vậy là mỗi người hớp một ngụm nhỏ để lấy sức .

Ôi ! nghe thấm thía vô cùng cụm từ :" tình đồng chí " ...

Đến nơi , chúng tôi được chủ nhà đón tiếp bằng dĩa mít vườn chín mùi thơm phức và ngọt lịm . Tinh ý hơn , vợ chú chủ nhà mang vội ra mấy xấp bánh tráng kèm chén muối rang đặc sản . Thế là một phần vì đói , một phần vì món bánh tráng muối ớt kia không kém phần hấp dẫn , mọi người chia nhau cuốn lấy cuốn để ... Trong một loáng , xấp bánh tráng dầy cộm đã hết sạch ...

Bắt đầu câu chuyện , như được dịp để trải lòng chú chủ nhà và các anh BLĐ xã nói với chúng tôi hết điều này đến việc khác xung quanh những khó khăn mà người nông dân vùng đất này đang vướng phải . Rằng nếu chỉ trông nhờ vào những vụ mùa kia thì số lúa thu hoạch không bao giờ đủ để trang trải cho hàng loạt những chi tiêu của cuộc sống đời thường . Rằng đã có người do nuôi con học đại học đành mang bán đứt mấy mẫu ruộng sau đó phải tìm kế sinh nhai bằng việc đi làm thuê làm mướn . Rằng nẩy sinh ý tưởng làm kinh tế phụ bằng cách nuôi lươn thì con giống cứ nâng giá lên gấp đôi gấp ba sau mỗi lần thu hoạch trong khi giá bán ra ở chợ luôn nằm ở chiều hướng cân bằng hoặc đi xuống . Rằng trồng thuốc lá vàng nguồn thu có khá hơn một chút nhưng liệu ngày mai, ngày kia có còn nhà máy thuốc lá  nào thu mua nữa hay không ... v...v...

 Chú và các anh nói rất nhiều , như muốn trút hết những gì đang bị đè nặng trong lòng , như là chúng tôi có thể giúp được chú và mọi người mang những đau đáu lo toan kia gửi đến các cấp có thẩm quyền để từ đó có thể xoay chuyển được tất cả mọi thứ ...

 Chúng tôi lắng nghe , chúng tôi đặt câu hỏi , chúng tôi ghi chép lại tất cả ... Nhưng có một điều chúng tôi không thể nói rõ cùng chú  rằng chỉ là những con chữ abc ...kia , độ cân nặng của chúng ít nhiều vẫn còn bị hạn chế , rằng chúng tôi vẫn sẽ viết - sẽ kể ... nhưng kết quả luôn luôn là một ẩn số còn đang nằm ở phía trước ...Dù sao đi nữa , niềm hy vọng cho một ngày mai tươi sáng để vươn lên thoát nghèo vẫn là điều có thể .

Sau buổi hàn huyên ấy , chú chủ nhà ngại chúng tôi sẽ phải thêm vất vả khi lội ngược mấy km đầy sét đỏ trên con đường quay trở lại UB xã khi ngoài trời vừa dứt chập một trận mưa mới nên nhờ người đưa chúng tôi đi đường tắt bằng ...xuồng máy . Vốn không hề biết bơi và cũng chưa lần nào đi đường thủy bằng phương tiện này nên tôi hơi sợ ,cứ lần dò từng bước để ... bò xuống và sau khi biết thêm cái cảm giác rất thú vị " vừa tắm mưa rào vừa lướt băng băng trên sóng nước" ... tôi lại phải lọ mọ ...bò lên bờ .

 Do chưa quen chuyện bước lên bước xuống ghe xuồng nên suýt chút nữa tôi bị té lật nhào ngay trên mép nước nếu một người anh đi chung đoàn không kịp nắm tay để kéo lên . Hú vía ...

Sau bữa ăn trưa rất chu đáo của xã , chúng tôi đi thăm tháp cổ Bình Thạnh , giao lưu cùng các anh chị CLB thơ Bình Thạnh và ra về  . 

Chia tay ,chúng tôi mang theo về những hình ảnh thật đẹp và đáng nhớ của một chuyến đi kèm theo một lời hứa hẹn ...

Có một điều khiến tôi chú ý nhất lúc xe lăn bánh quay trở về - đó chính là nụ cười thật hiền kèm cái vẫy tay đưa tiễn đầy tin tưởng của chàng trai trẻ đang mang nặng trọng trách phải cố gắng xoay vần sao cho cuộc sống của người nông dân được sung túc hơn , ấm no hơn . Liệu với chức vị phó chủ tịch xã - anh có làm được điều ấy không ?

Tôi và hẳn có nhiều người nghĩ giống như tôi rằng : " Có thể lắm chứ ! Thời gian cộng với niềm tin lúc nào cũng sẽ ủng hộ anh "

Và một ngày mai quay trở lại , có thể những con đường đất đỏ kia sẽ được thay bằng con đường trải nhựa bằng phẳng ,những cánh đồng lúa kia sẽ xanh hơn - dầy hơn và trĩu hạt hơn ...Những quả cà na kia mặc dù không thể thay được vị chua và chát rất đặc trưng , những lớp vỏ bao quanh kia sẽ xanh hơn - căng hơn ... 

Và màu xanh của lúa , của cây , của những trái cà na xanh kia sẽ muôn đời nguyên vẹn một màu , màu của hy vọng - của niềm tin - niềm tin đất Trảng  .


Viết xong lúc 14h ngày 26/07/2013 


Huỳnh Gia

==================

Chủ Nhật, 14 tháng 7, 2013

Chút lãng đãng cho Hà Nội xa ... xưa

Hôm nay đọc báo , em tình cờ nhìn thấy khung cảnh đẹp tuyệt vời của hồ Gươm Hà Nội trong những ngày cây Lộc Vừng đổ lá ...Mặt đất rực vàng như chiếc thảm len được cố tình dệt lên bởi bàn tay khéo léo của tạo hoá . Hà Nội đẹp quá ! cứ như mùa Thu lại quay về ...Bao nhiêu là người không ai hẹn ai , háo hức thi nhau chụp cho mình những bức ảnh đẹp để ghi lại khoảnh khắc lạ của mùa Xuân ...



Hồ Gươm đẹp như cảnh phim Hàn Quốc


Anh ạ !

Bây giờ đã là mùa Xuân , ở nơi ấy những hạt tuyết cuối cùng đã kịp tan hết chưa ? đêm có còn lạnh đến tê cóng nữa không ...? và hẵng là Anh đang nhớ nhà ...nhớ lắm ...

Những bức ảnh của chiều Hồ Gươm vàng lá đẹp lắm anh , giá như anh có ở đó để cùng mọi người hoà vào thiên nhiên rồi kể cho em nghe vì sao Cây Lộc Vừng lại đổ lá giữa mùa Xuân . Giá như em có ở đó để tận hưởng không khí dịu dàng của mùa xuân lạ , để ghi lại hình ảnh nên thơ đó rồi kể cho anh nghe vì sao em lại yêu Hà Nội dù nơi ấy không phải quê hương của mình .

Em đã không được trực tiếp được ngắm nhìn khung cảnh thiên nhiên thơ mộng ấy để có thể thả cho hồn thơ bay bổng...Nhưng anh ơi ! bây giờ khi nhìn khung cảnh đẹp như tranh ấy , em lại muốn viết một cái gì đó không phải là thơ ..

Ngoại lệ một chút thôi Anh nhé ! để cảm xúc trong em đừng lắng vội ...
Bất chợt thôi anh nhé ! để còn có thể nhớ ra rằng ...ngoài anh còn có một người rất yêu mến sắc thu ...
Anh ạ !

Bỗng dưng em lại muốn đừng bao giờ có mùa thu xen lẫn giữa bốn mùa ...Đừng bao giờ có những buổi chiều lộng gió để những bước chân phiêu bạt không còn thói quen tha thẩn trong những khu rừng thưa ngập lá và làm bạn với những câu thơ ...Không còn những chiếc lá phong đỏ thắm cứ mỗi mùa thu rơi đầy lối nhỏ anh đi ...Có khi chỉ cần như thế thôi , em có thể không bỏ mặc trí tưởng tượng của mình lang thang đến một nơi xa lắc ...Rồi cứ thế , im lặng quay về ...

Cây Lộc Vừng ở nơi em - không có , mùa thu ở nơi em  - không có , bốn mùa ở nơi em - không có , cái rét đến cắt da ở nơi em cũng không có . Rất nhiều thứ quê anh mà nơi em không có nên đôi lúc tự những mơ ước nơi em cứ hình thành và ngày một rõ nét hơn , để rồi như anh thấy đó ! em không tài nào quen được mình đã mất nhau , không tài nào quen được mình đang từng bước xa dần những yêu thương đã hình thành một ký ức . Một ký ức khó đặt tên .

Em nhớ ...


Hồ Gươm đẹp như cảnh phim Hàn Quốc


Anh ạ !

Cảm xúc bất chợt lắm anh ...nó đã vụt đến và vụt đi mất rồi ...nó đang bay lả tả như những chiếc lá Lộc vừng kia ...vàng rượm ...và những câu chữ của em cũng dần dần rời rạc ...đến ngô nghê ...
Ngoài kia đêm đang xuống dần ...trời đêm nay thật dịu ...và mát . Khác hẳn cái nóng đến cháy da ban ngày của miền đất quanh năm toàn mưa và nắng ...

Em xuống phố đây anh và sẽ thử tìm xem có chiếc lá nào bay lạc vào đây không anh nhé !
 Giả dụ như nếu có , em sẽ nhặt nó mang về ép vào trang giấy đang kín những vần thơ em ,để có khi một lúc nào đó biết đâu mình lại gặp nhau , trái đất vốn hình tròn mà , phải không ?

 Đến lúc ấy , biết đâu em sẽ mang nó tặng anh , làm kỷ niệm ...cho khoảng thời gian rất dài mà cả hai chúng mình cố học thuộc một chữ "quên ..."


Hồ Gươm đẹp như cảnh phim Hàn Quốc

Thứ Sáu, 5 tháng 7, 2013

Dấu xưa ...




Tôi sẽ nhớ  ... để rồi sang tiền kiếp
Bước qua nhau - vẫn còn cớ xoay người
Đừng lúng túng tìm nơi vùi kỷ niệm
 
Đụng cỏ nào lấp được dấu xưa - Tôi ...?


Ảnh của CuuLong Phan.

( Những dòng chữ viết tay và chữ ký này là của tôi đã viết làm quà tặng anh ngày anh lên đường sang nước bạn công tác )










 Như là cơn gió thoảng ...


Như tôi đã từng kể với mọi người về cái gọi là mối tình đầu , thứ tình yêu chưa kịp định hình đã vỡ tan như bong bóng nước bởi tác động của cả nội lẫn ngoại cảnh và từ đó nó với tôi là một câu chuyện cổ tích thật đẹp rất khó quên  ...

Năm tháng trôi qua thật nhanh , ba mươi năm dài đối với tôi giống như một cơn gió mang theo đủ hương vị của nó - trong đó có cả hương vị của những câu chuyện tình yêu ...

Câu chuyện này lẽ ra tôi định giấu nhẹm cho riêng mình . Hôm nay vào fc thăm anh , bỗng nhiên nhận đc món quà từ anh , đó chính là " bút tích xưa " , thế là kỷ niệm chợt ùa về ...có một cái gì đó thôi thúc ... thế là bây giờ tôi quyết định sẽ kể tiếp cho mọi người nghe  ... về " câu chuyện thứ 2 ..." của một thời tuổi trẻ .

Ngày ấy tôi  vừa tròn hai mươi tuổi - tuổi của sự hồn nhiên trong sáng - tuổi của khát khao được khám phá và chinh phục tất cả không nề hà khó khăn hay vất vả   ... hệt như một trong những tàng cây cao thèm khát được nắng soi bóng  hoặc gió vuốt ve ...hệt như những chú chim non khao khát được xoãy cánh tung bay khắp nơi mong tìm cho được nơi bắt nguồn của những sợi nắng mong manh kia hay những giọt mưa mát lạnh buổi trưa hè kia ... Và như thế tôi cùng tuổi trẻ tôi hăm hở nắm tay nhau tung tăng những bước chân trên khắp nẻo đường đời ...

  ( Cuộc chinh phục đỉnh cao của tôi ngày ấy chưa bao giờ bị giới hạn và ràng buộc ...Nếu như đừng có một ngày cty tôi đột ngột giải thể , đó chính là điều mà tôi tiếc nhất ...)

Nhưng ...

Có một điều mà ngày ấy tôi chưa kịp hiểu hết rằng bên cạnh  niềm vui được bay cao bay xa đó ,  tôi - cuối cùng cũng chỉ là một cô bé ngây thơ mang trong lồng ngực một trái tim yếu mềm và nhạy cảm ...Yếu mềm để vô tình một ngày chợt biết thật khó quá để thản  nhiên  phớt lờ cái cảm giác rằng  thì ra mình biết nhớ ... Và nhạy cảm để hiểu rằng đó chỉ là những giây phút vu vơ nông nổi rất ngắn ngủi để rồi phải tự mình vịn lấy mình mà gượng dậy một cách thật mạnh mẽ và dứt khoát để ... quên ...

 Thật ra khó có thể gọi câu chuyện này của tôi là câu chuyện tình yêu bởi vì ở đây phảng phất một chút của sự e dè , sợ sệt và ngần ngại , hoặc cũng có thể coi đó là khoảnh khắc ngắn ngủi của sự ngộ nhận  ...hoặc cũng có thể coi đó giống như phút bồng bột nhất thời của thứ tình cảm chưa kịp định dạng ... Nhưng dù gì đi nữa với riêng tôi , nó vẫn là một chút gì đáng nhớ nhất ...đáng được nâng niu nhất để gọi bằng " kỷ niệm "

Trở lại với khoảng thời gian từ lúc tôi bắt đầu với cuộc sống mới của một người lính chiếu bóng ...

Ngày đầu tiên bước chân vào cơ quan nhận công tác mới , chúng tôi - các cô gái của đội chiếu bóng nữ được đón tiếp rất nồng hậu bằng một buổi liên hoan nho nhỏ , đặt biệt nhất là các anh chị , chàng trai được xem là " ma cũ " không hề có thái độ của " kẻ trên người trước"  , bầu không khí nhanh chóng được phủ ấm bằng những câu chào hỏi lao xao ...

Rụt rè đứng nép vào một người chị mới vừa quen , tôi đảo mắt một vòng quanh những khuôn mặt xa lạ rồi sẽ trở thành đồng nghiệp kia  ,bỗng ánh mắt tôi vô thức dừng lại hơi lâu với chiếc lúng đồng tiền được khoét sâu mỗi khi cười trên gương mặt ngăm đen và đôi mắt hơi lộ khá ấn tượng của một người ...

 Đó là Anh !

 Như tôi đã kể , tôi vốn không phải là một cô gái đẹp đúng nghĩa của nó và hơn thế nữa , trong những ngày đầu tiên bước vào ngành này tôi vẫn chưa kịp trút bỏ được lớp da đen nhẻm bởi nắng gió và đôi bàn tay thô ráp chai sần do công việc nặng nhọc sau những năm làm lụng vất vả trên rẫy nên lúc ấy có lẽ không để lại ấn tượng gì đặc biệt với mọi người ,  kể cả anh  ...

Nhận quyết định công tác xong , tôi cùng các chị em của đơn vị chiếu bóng nữ lao vào một khóa học cấp tốc về vận hành máy chiếu và thuyết minh để một tháng  sau bắt đầu cho xuất chiếu đầu tiên ra mắt đội nhân buổi khánh thành bãi hát xã Hiệp Ninh (  bây giờ là phường 4 thị Xã )

Từ môi trường mới đầy năng động này , năng khiếu bẩm sinh của tôi chỉ một thời gian ngắn đã được phát hiện để rồi từ một cô bé có vẻ ngoài rất bình thường tôi nhanh chóng trở thành một " ngôi sao " nho nhỏ của các phong trào văn nghệ trong  ngành  , hoặc vươn ra một tí - của toàn ngành văn hóa . Từ đó ngoài giờ chiếu và công tác của cơ quan ra , tôi nhận rất nhiều thơ mời tham gia các chương trình giao lưu - kết nghĩa cùng các phòng văn hóa tỉnh bạn - viết lời bạt - dẫn chương trình hoặc hát hỗ trợ cho các buổi hội thi thông tin lưu động các huyện thị  .v ..v ...Tóm lại , song song với niềm vui được là một công nhân viên nhà nước - tôi còn nhận được rất nhiều những ưu ái của ban lãnh đạo mà không dễ nhiều nhân viên được nhận  ...

Cũng trong một khoảng rất ngắn đó , 5 chị em chúng tôi - 5 cô gái từ xa lạ đã xem nhau như ruột thịt cùng chia sẻ tất cả những vui buồn xoay quanh cuộc sống đời thường ...Có những đêm sau mỗi xuất chiếu , chúng tôi kéo nhau lội bộ hàng mấy km quay ngược trở về bãi hát Hòa Thành - nơi đặt trụ sở công ty để xem ca nhạc hoặc cùng các anh chị đang sống trong khu tập thể cty đàn hát nhảy múa với nhau ...Hầu như lần nào chúng tôi cũng được các anh ( trong đó có cả anh ) đưa  rước ...và như thế vô tình tôi đã không tài nào ngăn được một chút xao động của trái tim mình .

Bây giờ tôi sẽ bắt đầu câu chuyện về Anh .

Tôi sẽ miêu tả về  anh bằng những câu chữ thật ngắn gọn : " đẹp trai - lãng tử - đào hoa - tài năng - ngang tàng và bướng bỉnh "

 Anh mồ côi từ rất nhỏ và trải qua những tháng năm khắc nghiệt nhất để giành giật với miếng cơm manh áo cho đến ngày vào ngành , sự khắc nghiệt ấy đã tôi luyện anh đến mức mạnh mẽ hẳn lên - vững chải hẳn lên và trưởng thành già dặn hẳn lên so với lứa tuổi . Sự khắc nghiệt ấy cũng đã vô tình tôi luyện anh trở thành một kẻ mang tính cách ngang tàng  bướng bỉnh và bất cần đời ...  Có lẽ chính điều này đã khiến tôi chú ý đến anh nhiều hơn những người khác  và cũng chính điều này khiến tôi luôn lúng túng và nhỏ bé hẳn mỗi khi đối diện anh .

Anh đàn hay , hát rất giỏi . Tôi cũng có chút năng khiếu về khoảng ca hát , thế rồi chính những nốt nhạc du dương kia đã bắt nhịp cầu cho chúng tôi đến gần  nhau hơn...

Hàng đêm sau buổi chiếu chúng tôi thường tụ hợp lại bên nhau đùa giỡn và ca hát ... hễ rảnh một tí là ca hát , rỗi một chút là rong chơi ...Và như thế tôi và anh vô tình bỗng trở thành một cặp đôi ăn ý trong mắt mọi người , cái cảm giác là lạ lại thêm lần nữa xâm chiếm tâm trí tôi , cô bé vừa bước vào tuổi đôi mươi khiến tôi quên bẵng chàng trai Hà Nội của ba năm trước tự lúc nào  ...

Cho đến một đêm ... hôm ấy trời rất trong ,  trăng sáng vằng vặc , sau những giây phút vui đùa , mọi người tản đi ngủ cả , trên bậc thềm khu tập thể bây giờ chỉ còn lại tôi và anh . Chúng tôi không nói gì với nhau ngoài tiếng đàn và câu hát ... âm thanh trong vắt bay cao rất cao giữa trời đêm ... Sau những giây phút thăng hoa cùng âm nhạc , chúng tôi ngồi bên nhau im lặng ...im lặng ... cứ như thế rất lâu ... Cho đến một lúc sau , bỗng anh quay sang hỏi tôi :

- " Nếu như có một người  , trong cuộc đời mình đã trót một lần lầm lỡ , ví dụ như đã buông thả tình cảm của mình theo bản năng gây ra hậu quả sai lầm đáng trách , liệu em có thể tha thứ cho anh ta để cùng anh ta xây dựng một cuộc sống mới không ? "

 Qúa bất ngờ , tôi chỉ biết lặng thinh , mặc dù tôi  hiểu được mập mờ đôi chút ...

 Thật lâu sau tôi mới lí nhí :

- " Hãy cho em suy nghĩ thật kỹ trước khi trả lời được không ? "

Tất cả chỉ có thế.

Ngày hôm sau không biết do đâu anh trai tôi biết được hai chúng tôi đã ngồi bên nhau gần trọn đêm như thế , thế là một bài giáo huấn được anh phân tích khá kỹ càng và nghiêm khắc : " Nào là anh ta đã làm gì , tạo ra hậu quả gì ,nghiêm trọng như thế nào ,  liệu đó có phải là phút giây nông nổi hay bản chất của một con người ...? v.. v..." và v.. v... Chính bài giáo huấn mang tính " quyền huynh thế phụ " này của anh trai đã khiến chút tình cảm vừa được nhen nhúm trong tôi bị một gáo nước lạnh tạt mạnh vào ướt đẫm .

 Tôi bây giờ thật sự hiểu rõ nội dung của câu chuyện của anh , tha thứ ư ! tôi làm sao có thể đảm bảo rằng đó chính là sự bồng bột nhất thời hay chính là bản chất thật của anh ? trong khi anh đẹp trai - đào hoa và khá hấp dẫn  còn tôi chỉ là một cô bé dù có một chút tài nhưng kém sắc ...liệu với sự cách biệt về hình thức này có phải anh chỉ xem tôi như một trò đùa ...? Tôi thật sự bấn loạn...

 Cũng cần nói thêm ngày ấy tôi thần tượng hóa chính anh trai của mình - luôn xem anh như một tấm gương sáng đáng học hỏi , nhất nhất mọi quyết định và tiếng nói của anh trai được tôi phục tùng một cách vô điều kiện

Và thế là cái bản năng nhút nhát của một cô bé vừa tròn hai mươi tuổi cộng cái lý trí của một cô gái sớm tiếp cận với rất nhiều những cam go thử thách đã kịp thời lấn át thứ tình cảm vu vơ kia , nó đã khiến lý trí tôi kịp ngăn tình cảm của mình lại , khiến kể từ ngày sau đó đôi mắt tôi không biết bao nhiêu lần cứ lần tìm đôi mắt anh để rồi sau đó lại phải tìm mọi cách để...lẫn trốn ...

 Công việc hàng ngày lúc này chính là liều thuốc duy nhất giúp tôi nhận dạng rõ nét hơn  mình cần phải làm gì  , tôi lao vào công việc một cách nhiệt tình hơn , đi chiếu nhiều hơn ... tham gia nhiều những cuộc hội thảo hơn ...tham gia các phong trào nhiều hơn ...

Có một lần đi ngang qua anh - bỗng nhiên tôi bị chặn lại bởi đôi bàn tay rắn chắc của anh , chỉ vài giây ngắn ngủi thôi nhưng nó nhất thời khiến tôi gần như đổ quỵ  :

- " Em làm gì phải tránh né ? em sợ gì ??? " .

Tôi lắp bắp không thành lời , mắt nhìn anh cầu cứu...anh có lẽ cũng hiểu được sự bấn loạn trong tôi nên bằng tính khí bất cần đời cố hữu , sau ngày hôm ấy anh chưa bao giờ nói thêm một điều hay làm thêm điều gì tương tự nữa với tôi ...Và cũng kể từ đó mặc dù vẫn cùng đàn , vẫn cùng hát , vẫn cùng vui đùa , vẫn cùng rong chơi ...Nhưng giữa chúng tôi  bắt đầu hình thành một khoảng cách vô hình  , ngày càng rộng dần ra ...

Cho đến một ngày tôi nhận tin anh đột ngột chuyển công tác về phòng tổ chức chính quyền tỉnh và một thời gian ngắn sau nhận tiếp nhiệm vụ sang Campuchia làm chuyên gia , ngày anh đi tôi không đưa tiễn nhưng đã gửi tặng anh một gói quà rất nhỏ trong đó có bài hát này .

Và anh đi ...

 Trong thời gian đó , có một lần tôi  nhận được thư mời tháp tùng đội thông tin lưu động huyện thực hiện chuyến công tác sang thành phố Phnôm pênh để thăm viếng và hát phục vụ đoàn chuyên gia , nơi anh đang  công tác , mặc dù trái tim cứ thôi thúc ... nhưng không hiểu vì sao cuối cùng tôi lại quyết định từ chối . Có lẽ lúc ấy tôi nghĩ đó chính là giải pháp tốt nhất cho sự lựa chọn của tôi cũng nên .

Và sau đó một thời gian duy trì những cánh thư qua lại ... Tôi quyết định "quên anh" để ... lấy chồng .

Ngày tôi lấy chồng , anh có về dự đám cưới , anh đã nhìn tôi kèm câu nói : " anh đã tròn bổn phận của mình  " . Đơn giản vậy thôi và sau đó lại ra đi ...
 
 Xa nhau , anh có buồn không - tôi không biết , vì tôi hiểu với những gì anh có , anh thừa sức mình chinh phục tất cả mọi thứ . Tôi cũng thế , bằng những gì tôi sở hữu tôi cũng có thể thừa sức để được nhận về nhiều hơn những gì tôi muốn . Cũng có thể do lúc ấy  tôi không đủ bản lĩnh để điều khiển tình cảm của mình - không đủ dũng cảm vượt qua tất cả những khó khăn trước mắt để dành lấy hạnh phúc cho riêng mình...Nhưng  có một điều tôi nhận biết rất rõ rằng từ để mất anh cho đến tận hôm nay , anh cứ mãi là một cái bóng luôn quẩn quanh trong những giấc mơ của tôi  ... luôn là cái ký ức khiến những câu thơ tôi mãi tuôn trào như một dòng sông không tìm được hạ nguồn ...

Xa anh , tôi bắt đầu an phận với cuộc sống mới  hạnh phúc và đầm ấm bên người chồng hiền lành chăm chỉ cùng hai đứa con ngoan ngoãn đáng yêu , nhìn chung tôi không có gì để phàn nàn tiếc nuối ngoài sự vất vả đầy khắc nghiệt của phận làm dâu , chồng tôi là một mẫu người đơn giản ôn hòa , anh luôn tôn trọng tôi - tôn trọng quá khứ của tôi và chưa một lần nào phàn nàn về nó ... Riêng tôi , từ bây giờ đã phải luôn luôn tự nhắc nhở mình rằng : " Hãy hoán chuyển thứ tình cảm chưa kịp định hình kia thành tình bạn đi ! " . Bởi vì sau này thỉnh thoảng trong những buổi họp mặt chúng tôi vẫn còn phải đối diện cùng nhau . Cho dù là vậy nhưng không hiểu sao mỗi lần gặp anh tôi vẫn loáng thoáng nghe dường như có một cái gì đó rất vô hình cứ nhoi nhói lên , rất lạ ...

 Ba mươi năm rồi , bây giờ mỗi người một cuộc sống riêng , tôi vẫn luôn nguyện cầu cuộc đời  mang hạnh phúc đến cho anh , dù hiện tại chưa được như ý muốn . 

Ba mươi năm rồi , tuổi trẻ cũng đã đi qua rất lâu ... nhưng với tôi kỷ niệm bao giờ cũng là kỷ niệm , tôi luôn trân trọng nó ...Anh cũng thế , phải không ?

............................................

Bài thơ này tôi sẽ dành tặng cho anh  -  Cho "bút tích" của " ngày xưa - tôi " mà không biết vô tình hay cố ý đã được anh giữ gìn cẩn thận suốt ba mươi năm nay.

 Cảm ơn anh - Người đã từng có một thời " đánh gục" trái tim tôi .

======================================


Dấu xưa ...



Xin giữ lấy giọt nắng mai - chườm ấm
Lối tương lai dường lạnh nửa môi cười
Ngại ngần chi đôi mắt dò khoảng cách
Chút dịu dàng sót lại - vẫn hồng tươi
 
Từ xa vắng ... Người đi - Người ở lại
Cung đàn buồn - ai thả nốt thăng ... rơi ?
Xin giữ hộ chút tình ngây thơ ấy
Mượn hồn nhiên che chắn vạn rối bời

Xin giữ lại chút hương thầm bướng bỉnh
Trách mà chi ngọn gió cợt mây chiều
 Chừng lưu dấu  ngày xưa bằng bút tích
Vết mực mờ vẫn thắm đậm lời yêu

Tôi sẽ nhặt giúp người dăm mảnh vỡ
Qủa tim khô ai ném giữa đường trần
Coi như trả cho nhau lần mắc nợ
Cốc rượu nồng - giây phút ấy phân vân

Tôi sẽ nhớ  ... để rồi sang tiền kiếp
Bước qua nhau - vẫn còn cớ xoay người
Đừng lúng túng tìm nơi vùi kỷ niệm
Đụng cỏ nào lấp được dấu xưa - Tôi ...?


Huỳnh Gia


04/07/2013

 ( Cho  N  . Cho một thoáng bâng quơ xao động giờ đã rất xa ...)

Thứ Năm, 20 tháng 6, 2013

Chuyện cổ tích tuổi 17

Bài thơ này bài thơ cuối...cho anh
Cho Hà Nội xa em rồi...xa quá
Sóng cuộn lòng em , sóng vô tình đến lạ
Xô dạt nụ cười xô dạt cả ứơc mơ


  


Suốt mười mấy năm từ lúc tập tành làm thơ , lúc nào tìm được chút cảm xúc , tôi chỉ biết mò mẫm từng câu từng chữ để ghép thành vần , những thứ được gọi bằng thơ của Tôi  thường là những câu chữ mang âm hưởng nỗi buồn của một câu chuyện tình không có hồi kết cục ... Và cứ thế ngày này qua ngày khác ,
với riêng tôi những khúc thơ tình cũng giống như một thứ gia vị vui - buồn không thể thiếu trong cuộc sống ... 
 
Trong những bài thơ  ( bằng bút danh Viễn Du ) tôi viết từ lâu lắm có một bài tôi viết riêng tặng cho mối tình đầu rất đẹp mà suốt hơn ba chục năm  qua tôi chưa bao giờ  kể với bất kỳ ai , nó có thể chỉ đơn giản là phút run động đầu đời thoáng qua không để lại dấu ấn nào sâu đậm nhưng vô tình nó lại chính là cảm xúc thăng hoa cho những lần chợt nhớ ...để rồi cứ thế tôi muốn viết cho anh của câu chuyện ngày xưa mà tôi sắp kể , cho hồi ức một thời ...
 
Ngày ấy ... để giành giật với cuộc sống , để chống chỏi với cái đói đang lăm le đe dọa , tôi cùng gia đình ngược lên biên giới thuộc huyện Châu Thành để khai hoang vỡ đất , cuộc sống nơi vùng đất  mới đã sớm xóa đi làn da mơn mởn của cô bé vừa bước qua tuổi 17 , tuổi của những câu chuyện cổ tích  , tuổi của khát vọng - ước mơ...Chiếc ghế của nhà trường lúc bấy giờ đối với tôi là một thứ gì đó rất xa xỉ ngoài tầm tay với , tôi bắt buộc phải rời bỏ nó , phải rời bỏ thầy cô , sân trường và bạn học để lên rừng , để lăn xả vào tất cả những công việc nặng nhọc nhất của nương rẫy cốt chỉ để đổi lấy miếng ăn , và như thế tôi đến với rừng bằng nỗi buồn âm ỉ để cảm thấy cuộc đời dường như không có gì ý nghĩa nữa cả ...


Cuộc mưu sinh đầy vất vả ấy rồi cũng quen dần , tôi dần thích nghi với cuộc sống mới , quen dần với cách cầm cuốc , cách cầm liềm ,  quen dần với cách phát tranh - dẫy cỏ , trỉa lúa ...

Cuộc sống mới cũng dần lôi tôi bước đi một cách rất tự nhiên như nắng mưa mỗi chiều mỗi sáng ...

 Cho đến một ngày...

Anh - một chàng trai Hà Nội dáng dong dỏng cao cùng nước da ngăm đen rắn rỏi vừa được phục viên sau trận chiến cuối cùng thống nhất đất nước không hiểu vì lý do gì lại cùng cả gia đình dọn hẳn đến mảnh đất Tây Ninh nắng cháy da người này để định cư , Bố anh cũng không hiểu vì lý do gì lại dong ruổi thêm một quãng đường khá dài để tìm những mảnh đất còn hoang hóa này mà khai khẩn trong khi ở HN gia tộc anh thuộc diện khá giả ...Sau khi làm chủ một vài mẫu đất nằm cạnh mấy công đất nhỏ bé của gia đình tôi , gia đình anh bắt đầu công cuộc chinh phục nó ... Và cũng không hiểu trời dung đất rủi thế nào , Bố anh lại tìm đến đặt vấn đề với Ba Má tôi xin cho anh  cùng một người cháu họ ở trọ để tiện việc chăm sóc mùa màng ...

Ba Má tôi vốn là những con người tốt bụng nên chuyện đồng ý là tất nhiên , và thế là trong căn nhà tranh vách đất nhỏ bé của chúng tôi kể từ ngày hôm đó xuất hiện thêm hai thành viên mới ...Anh Toàn ( anh họ của anh ) và Anh


Các anh nhanh chóng hòa nhập với cuộc sống nghèo nàn của gia đình chúng tôi , cùng nấu ăn , cùng đi làm và mỗi tối cùng với tôi và đứa em trai út kém tôi một tuổi rưỡi túm tụm đàn hát với các anh chị và các bạn chung xóm ...

Tôi và thằng em không biết từ lúc nào đã xem các anh như những người anh trai thân thiết , một anh Toàn hồn nhiên vô tư mặc dù đã gần 30 tuổi , ca hát ê a suốt ngày và thường hay thắc mắc : " Tại sao các em ở miền Nam anh thường gặp ở ngoài đường lại hay gọi các anh là Bắc Kỳ ? anh bực muốn chết ! " , và một anh Kiên ( tên anh ) với vốn hiểu biết của một thanh niên vừa tốt nghiệp phổ thông thì cười xòa hiền lành rồi bảo : " Anh bực làm gì , Bắc kỳ - Nam kỳ - Trung kỳ chỉ là cách phân biệt vùng miền thôi ! " . Dẫu được giải thích thỏa đáng đến thế nhưng sự bức xúc của người anh họ kia vẫn không giảm đi bao nhiêu vì cách gọi dân miền Bắc của người miền Nam chúng tôi . 

Thời gian cứ như vậy mà trôi đi một cách êm ả , hàng ngày chúng  tôi đi hái đậu , dẫy cỏ mía , mì cho gia đình anh và nhận lấy những đồng tiền công nhật ... Cho dù là vậy nhưng Tôi nhận thấy giữa anh và gia đình tôi không hề có sự phân biệt ranh giới chủ tớ nào cả vì anh rất hòa đồng - lễ phép và chừng mực ...


 Nhắc lại một chút về khía cạnh khác của câu chuyện ngày xưa ấy  vì vẫn còn rất nhiều , nhiều lắm những kỷ niệm khó quên ...Ngày xưa ấy của chúng tôi , những cô gái chàng trai sàn sàn tuổi nhau thường hay tụ họp lại thành một nhóm bạn rất thân ( lớn tuổi nhất là một người anh vừa thi đậu đại học nhưng do hoàn cảnh quá khốn khó đành bỏ ngang việc học để cùng mẹ trôi dạt lên xứ này tìm kế sinh nhai , anh ấy được chúng tôi xem như là một " trưởng nhóm " vì anh ấy đàn  rất giỏi và hát cũng rất hay , chính anh trưởng nhóm ấy đã dạy cho bọn chúng tôi đàn guitar và dạy cả thanh nhạc ) mỗi đêm về sau một ngày làm lụng vất vả chúng tôi lại hẹn nhau  quây quần hoặc trên sân nhà tôi  ( cái sân nhà được Ba tôi bay rất láng và phẳng bằng đất sét nhão dùng để phơi lúa đậu ) , hoặc trên sân nhà các bạn khác ...mà đàn hát . Tôi từ lúc mười một - mười hai tuổi vốn đã từng làm quen với sân khấu của các địa phương có phong trào văn nghệ nên có thể tạm gọi là ca sỹ và đương nhiên được xem là "ngôi sao" của nhóm ... Để rồi ở chính nơi đây , nơi chỉ có những giọt mồ hôi ngày ngày tưới mặn mặt đất , nơi chỉ có những vết chai sần phồng rộp liên tiếp xuất hiện trên những đôi bàn tay nhỏ bé không hề biết đến sự thương tiếc là gì , chính trên mảnh đất này tôi vẫn còn một chút niềm vui là có rất nhiều bạn , trong đó có anh . Anh không biết hát , chính xác hơn là biết nhưng mà không biết cách theo nhịp nên mỗi khi anh hát ngoài chất giọng trầm ấm ra thường thì tiếng đàn phải chạy theo anh đến hụt hơi...nhưng bù lại anh lại là người tham gia nhiệt tình nhất trong các cuộc vui của nhóm bạn chúng tôi , mỗi lần quây quần với nhau anh chỉ biết ngồi cạnh tôi im lặng lắng nghe ...và cũng chỉ biết lúng túng cười trừ khi chúng tôi bắt ép phải tham gia ...

Cũng nên nói thêm , ở miền quê hẻo lánh  này , âm nhạc lúc bấy giờ là món ăn tinh thần rất quý hiếm , chúng tôi ngoài những lúc tụ tập lại với nhau đã kiêm nhiệm thêm một công việc là " chạy sô " hát cho những đám cưới nghèo , những cái show không có một đồng thù lao ngoài những mâm cỗ đơn giản , những cái show không âm thanh lẫn ánh sáng ...ngoài những tiếng hát vút cao hòa tiếng đàn guitar gỗ ... Những cái show thấm tình đậm nghĩa mà bây giờ rất khó mà tìm có được . 
 
Trở lại câu chuyện của riêng tôi ,công việc hàng ngày của tôi cứ lặp đi lặp lại như thế  , vất vả mệt nhọc và rồi ...vui chơi thư giãn  ... rồi lại vất vả mệt nhọc ....Nhưng xen lẫn với sự vất vả ấy là những tiếng cười trong trẻo trẻ trung cùng sự sôi nổi hồn nhiên của lứa tuổi mười bảy ...


Cho đến một đêm , tôi còn nhớ rất rõ đêm ấy mưa dầm rả rít từ lúc chiều ... Thằng em trai hiếu động của tôi vốn là "chân đi" đã nhanh chóng đội áo mưa cùng với anh Toàn chạy qua nhà hàng xóm để đánh cờ , Ba tôi đi ngủ sớm , Má tôi sang nhà cậu tư đối diện phụ gói bánh cho ngày đám giỗ sắp tới ...Dưới ngọn đèn dầu leo lét chỉ còn anh và tôi ngồi đối diện nhau , tôi ôm cây đàn guitar tập gãy vài hợp âm mới vừa được học còn anh cắm cúi viết dùm tôi những bài hát mà tôi yêu thích ... Không gian , nếu không có tiếng rơi lộp bộp của mưa và âm thanh rời rạc của tiếng đàn tôi có thể coi là sự yên bình và lãng mạn ...

Bỗng anh gọi tên tôi và hỏi rất khẽ  : 
- " M à ! nếu ngày mai xa anh , M có nhớ anh không ? " .
 Tôi mở to mắt ngạc nhiên ...một lúc sau vẫn chưa biết trả lời anh như thế nào thì anh nói tiếp :
- " Riêng anh sẽ nhớ M lắm , có lẽ anh sẽ nhớ em suốt đời luôn đó "
Tôi lúc ấy vì chưa kịp hiểu ý của anh nên tôi cười to và nói :
" Em sẽ không nhớ vì em không thích Bắc kỳ lắm đâu "
Anh cũng bật cười khi nghe tôi trả lời và cả hai chúng tôi nhanh chóng chuyển sang đề tài khác ...


Mười bảy tuổi - tôi vẫn chưa hiểu hết cái gì gọi là tình yêu , chỉ biết rằng sau đêm ấy , mỗi lúc đối diện cùng anh tôi rụt rè hơn , lúng túng hơn , thỉnh thoảng tôi vẫn hay nhìn trộm anh để kịp bắt gặp ánh mắt dịu dàng trìu mến , kịp  bắt gặp những ân cần chăm sóc mỗi lúc tôi bị đổ bệnh , kịp bắt gặp sự quan tâm giúp đỡ những khi tôi đi làm công cho gia đình anh , kịp bắt gặp những quả gùi , trái bứa hay những chùm sai rừng đen nhánh anh dúi vội vào tay kèm cái nháy mắt thật duyên  ... Một thứ cảm xúc rất lạ không biết gọi là gì đã vô hình len nhè nhẹ vào lòng ...Cái cảm giác được che chở nâng niu khiến tôi trở nên nhỏ bé hẳn đi ...Tôi lặng lẽ thụ hưởng cái cảm giác chưa hiểu là gì đó , sự chăm sóc đó và giữ yên như thế không tiến xa hơn ... 

 
Mãi cho đến sau này , khi đã xa anh rồi tôi mới biết thì ra anh không dám khẳng định và nắm bắt tình cảm của mình chỉ vì câu nói  " Em không thích Bắc kỳ lắm đâu "của Tôi .

Thời gian cứ thế mà trôi đi ... cái tình cảm rất nhẹ nhàng nhưng khó đặt tên đó cũng lặng lẽ mà trôi đi ... 


Ba năm sau , tôi nhận được thông báo của anh trai thu xếp nhanh chóng quay trở về để nhận công tác . Nơi xóa dùm tôi những vết chai sần trên đôi bàn tay nhỏ bé sau những năm tháng làm rẫy vất vả là một cơ quan thuộc ngành văn hóa : " Cty chiếu bóng Hòa Thành ".

Như đã từng nhắc lúc trước , chị chủ nhiệm ( sau này là giám đốc cty ) vốn thấm nhuần tư tưởng đã " ký quyết định " buộc tất cả chúng tôi phải sống tập thể tại cơ quan , cùng ăn , cùng ở , cùng làm ... thỉnh thoảng lắm mới được chạy ù về nhà thăm Ba Má
một vài phút  ...( lúc này cũng  bán hết đất rẫy theo bọn tôi quay trở về phố thị ) 

 
Và cũng trong khoảng thời gian đó , anh đã rất nhiều lần đạp xe vượt hàng mấy chục cây số tìm đến nhà với mong mỏi là gặp được tôi . Có lẽ là duyên số nên hầu như lần nào anh đến tìm  tôi thì hoặc là đang đi chiếu - hoặc là đang đi họp - hoặc là đi xây dựng hay sinh hoạt tổ cộng tác viên điện ảnh các địa phương .v ...v ...Và như thế những lần anh đến, không lần nào anh gặp được tôi cả...

Cuộc sống mới , niềm vui mới đầy lực hấp dẫn đã cuốn hút tôi hòa mình vào guồng quay của nó , tôi tung tăng bay nhảy - tôi hân hoan cất cao lời ca tiếng hát - tôi háo hức lang thang du ngoạn thắng cảnh khắp mọi nơi và rồi cũng khoảng trời mới này tôi lại bắt gặp một ánh mắt khác để vô tình anh bây giờ với tôi hình như chỉ là một trong những bài hát tô điểm cho bức tranh sống động của tuổi trẻ mà thôi ...

Tôi nhanh chóng quên anh , quên luôn câu nói của ngày xưa ... Cho đến một ngày tôi nhận được tin anh sắp đi du học , trước ngày lên máy bay , anh vẫn muốn được gặp tôi dù chỉ một lần , nhưng rồi trời xuôi đất khiến thế nào  tôi lại phải nhận công tác tháp tùng theo đội thông tin lưu động của phòng văn hóa mang máy đi chiếu phim và hát phục vụ bộ đội ở quân trường Phú Giáo nên không thể đến điểm hẹn gặp anh được ...

Hơn mười năm trôi qua kể từ ngày đó , tôi bận rộn với công việc của ngành , say mê với những mối dây  tình cảm bạn bè khác nên  câu chuyện của anh tôi chỉ đặt vào một góc rất nhỏ của cuộc đời mình ...Một vài lần rảnh rỗi lên thăm các bạn cũ còn ở lại bám đất , tôi nghe nói anh đã ra trường và  làm việc cho một cty nào đó
tại một nước của Châu Âu...Anh có về thăm các bạn trên rẫy và hầu như lần nào cũng hỏi han rất kỹ về cuộc sống mới tôi , nhưng có một điều rất lạ mà mãi tôi vẫn không hiểu , vì sao anh không lần nào nữa đến tìm tôi !?

  
Tôi bặt tin anh kể từ ngày đó .

Mười bảy tuổi , tôi còn rất trẻ con để có thể suy nghĩ thật chính chắn . Mười bảy tuổi , tôi vẫn chưa kịp biết thế nào là yêu . Mười bảy tuổi , tôi vẫn là một cô bé rất ham chơi và bướng bỉnh ... Nhưng cho đến sau này tôi hiểu ở tuổi mười bảy , tôi đã có một câu chuyện cổ tích thật đẹp mà có lẽ không nhiều những cô bé tuổi mười bảy có được ...

  
Có những lúc ngồi một mình cùng với những vần thơ , hình ảnh anh - một chàng trai Hà Nội bỗng hiện về mơ hồ như một giấc mơ  , đôi mắt anh nhìn tôi thật buồn ...và tôi loáng thoáng nghe đâu đó hình như vẫn còn vọng lại giọng nói trầm ấm của anh :

-"Riêng anh sẽ nhớ M lắm , có lẽ anh sẽ nhớ em suốt đời luôn đó " 
 .......................

 
Chỉ riêng anh biết nhớ thôi ư ! còn tôi thì sao ...? 


Nhớ chứ ! Tôi sẽ nhớ anh , không phải giống như nỗi nhớ da diết cho một mối tình vô vọng  đầy trắc trở , mà là nhớ về kỷ niệm rằng đã có một chàng trai Hà Nội mang đến cho tôi một câu chuyện cổ tích đẹp như tranh ...

 
Nhớ chứ ! Tôi sẽ nhớ anh -  người đã vô hình bắt nhịp cầu cảm xúc của ngày xưa để từ đó tôi có thể dệt vần và cho ra đời một bài thơ mà tôi tâm đắc nhất .

 
Nhớ chứ ! Tôi sẽ nhớ đến anh bằng thứ tình cảm  rất nhẹ nhàng nhưng sâu lắng để hiểu rằng mình cũng đã từng có một thời biết  nhớ , để biết rằng câu chuyện ngày xưa ấy có thể gọi là "câu chuyện của tình yêu "

 
 Phải không Anh ? 


.......


Nội dung bài thơ được tôi pha trộn thêm một chút hư cấu của sự khoắc khoải và tiếc nuối ... Nhưng đã là thơ thì đó là điều cần thiết  .
 
 Có lẽ ở phía bên kia quả địa cầu anh không bao giờ đọc được những vần thơ này - mà nếu như có một lúc nào đó vô tình đọc được chắc hẳn anh cũng không nhận ra đó chính là bài thơ của cô bé Tây Ninh mười bảy tuổi của ngày xưa anh đã từng một thời yêu thương ...

 



Cho những ngày biết Nhớ


( Tặng anh - Người Hà Nội của ngày xưa tôi ) 
 

Bài thơ này... bài thơ cuối...cho anh
Cho Hà Nội xa em rồi...xa quá
Sóng cuộn lòng em , sóng vô tình đến lạ
Xô dạt nụ cười... xô dạt cả ứơc mơ

Xa anh rồi vụng dại những vần thơ...
Đêm cô đơn - một mình em đứng đợi
Anh bên ai , ngọt ngào tình yêu mới...
Đông đến phưong người - sao tuyết giá nơi em ?

Biết tìm đâu từng giây phút êm đềm
Ta trao nhau những vần thơ ngọt lịm
Khoảng cách xa - từng nhịp tim lên tiếng.
Hai nửa địa cầu - đêm thức với hoàng hôn

Em xa anh chết một nửa linh hồn
Còn một nửa lặng im tìm quên lãng
Hương tình yêu tưởng chừng như gió thoảng
Có ai ngờ thấm đậm khó mờ phai.

Chiều...từng chiều trong nỗi nhớ quắt quay...
Nhớ Hà Nội , dù chưa lần gặp gỡ
Mình xa nhau tại vì đâu anh hở.
Để Đông dài ngơ ngẩn ngóng mùa Xuân

Đêm có về , xin đêm hãy đi nhanh
Đừng lang thang tìm bóng nhau khắp ngõ
Bứơc chân ai dẫm bừa từng vạt cỏ
Cỏ nát nhàu - cỏ sẽ khóc vì đau

Biết bao giờ Hà Nội thấy mặt nhau
Để em biết tình yêu còn ở lại.
Để em biết anh còn bên em mãi.
Mà rời xa miền hư ảo mịt mù !

Chuỗi ngày dài - còn lại một màu thu
Lá vàng rơi...em một mình đuổi bắt...
Nỗi buồn rơi - em một mình đón nhặt
Bởi bây giờ  anh xa quá...thật xa...
 


Viễn Du

Thứ Ba, 11 tháng 12, 2012

Nghiệt ngã chuyện làm dâu ( phần kết )

( phần kết )

Rồi cũng bến bình yên ...


Từ xưa đến nay luôn có câu : " ở hiền gặp lành " -  hoặc nếu như có một ai đó liên tiếp gặp phải chuyện bất hạnh ,  thường thì họ hay đổ thừa cho kiếp trước vụng tu ...

Bản thân tôi dù không phải là kẻ vô thần nhưng từ trẻ đến giờ tôi vốn không thuộc tuýp người cuồng tín ...

Tôi không thể phân tích thật chi tiết rằng phải như thế nào mới có thể gọi là : " ở hiền " để từ cái vế đầu ấy suy ra ý nghĩa rõ rệt của hai từ còn lại " gặp lành "   ?

Và cho dù không muốn tin vào hai chữ " số phận " nhưng quả thật cuộc đời tôi là một chuỗi  dài những thăng trầm . Long đong quá ... lận đận quá ...thế nên vô tình từ đó Tôi đã phải tin rằng : 

" Ừ ! có lẽ đó là số phận " ...



----------------------------------------------


Là một con người bình thường , ai ai cũng cần những vòng tay yêu thương của Cha - mẹ - vợ - chồng ... Tôi cũng thế , cũng là một con người bình thường như bao người khác , nhất là khi bên cạnh không còn  cha lẫn mẹ thì nhu cầu được yêu thương lại càng mạnh mẽ hơn ...Có ai lại muốn mình bị hất hủi và ghét bỏ bao giờ ...

Nhưng mà ...

..............................

Sau khi đã cùng nhau đưa ra quyết định không mấy hay ho là bán nhà , tôi đã thêm một lần nữa cố giữ lấy sự bình tĩnh để gọi điện thoại thông báo cho má chồng tôi biết ý định này của chúng tôi  , lần này với tôi mà nói không còn nuôi hy vọng về một sự thay đổi nào khác , mà chỉ đơn giản là vì vẫn phải có một chút tôn trọng người sinh ra chồng mình .

Suốt khoảng thời gian mấy năm liền phải vất vả vì liên tục chuyển nhà này , Má chồng tôi không một lần đi tìm ... Không một lời hỏi thăm ...( Chắc có lẽ người nghĩ bọn chúng tôi đang làm nư hoặc hù dọa người để nhằm xoay chuyển tình thế ...! ) . Bản thân tôi đã quá quen thuộc với cách đối xử này rồi nên không còn cảm thấy lạ nữa , nhưng với riêng chồng tôi thì bây giờ lại khác ... Anh tỏ ra đau khổ - giận dữ  và bức xúc đến mức có một lần đã không kìm chế được mình ... Và nghe nói lại anh đã to tiếng với má anh một trận đến đỗi sau đó tôi đã nghĩ  " lá gan của anh hôm ấy sao lại to ra một cách bất thường như thế ? ". Từ lúc to tiếng ấy , chính anh đã có một khoảng thời gian hơn một năm không về nhà ...(cho dù vài lần tôi cũng có ý khuyên nhủ . Xét cho cùng ,Tôi là người dưng nên có ra sao cũng đươc, còn anh thì khác , dù gì  cũng là con ruột của má ...)

Mãi cho đến một ngày Má anh xuất hiện ở ngưỡng cửa căn nhà thứ ba chúng tôi vừa mới xây dựng ...

 Nhắc lại một chút về những gian nan trong giai đoạn phải chuyển nhà vì níu kéo cái phòng net kia , sau khi bán được căn nhà thứ hai vừa mới đổi ,  chúng tôi lại phải vất vả đi tìm miếng đất hội đủ những điều kiện như  : xa trường học - vừa túi tiền - không quá xa khu dân cư ....Cuối cùng thì cũng tìm được , nhưng ngặt nỗi độ rộng của chiều ngang chỉ hơn 3m ... Quá hẹp so với nhu cầu cần thiết , nhưng mà thật rất khó để tìm ra một nơi vừa ý hơn với số tiền ít ỏi còn lại , thôi thì nhắm mắt đưa chân ...

Chúng tôi tưởng như đã yên ổn cùng với điểm dừng chân này ... Người định không bằng trời định ... Hai năm sau đó ,do không đủ vốn liếng để nâng cấp máy trong giai đoạn cạnh canh khốc liệt của công việc , chúng tôi đành chấp nhận đầu hàng số phận ... Sau khi đã thanh lý tất cả máy móc và lấy về không tới một phần ba số vốn ban đầu chi ra... để giải nghệ ,chúng tôi lại phải thêm lần nữa rao bán căn nhà quá nhỏ bé và ngột ngạt này ...để tìm một nơi khác tương đối rộng rãi và thoáng mát hơn ...

Tôi đã suýt quên kể về sự có mặt của má chồng sau hơn 5 năm tôi không về nhà chồng và hơn một năm chồng tôi không về bên ấy do giận ...
 
Nếu đã trót kể thì thôi , Tôi sẽ kể cho hết ...

Trong khoảng thời gian của 5 năm vắng mặt ấy , Má chồng tôi đã kịp cưới vợ cho đứa em trai út của chồng tôi để thay vào đứa con dâu được xem  " có mà như không" là Tôi . Má tôi đã có được đứa con dâu út  ...

Mặc kệ những gì không vui từng xảy ra , tôi bây giờ chỉ biết toàn tâm toàn lực để chăm chút cho hai đứa con của mình , chuyện gia đình chồng tôi , tôi kệ anh muốn xử sự như thế nào cũng được , không còn muốn liên can đến nữa ...

Ngày hôm ấy , Má chồng tôi sau khi dò hỏi được nơi ở mới của chúng tôi đã bất ngờ xuất hiện...
 ( Chúng tôi do quá bất nhẫn nên trong thời gian ấy đã cắt bỏ số điện thoại , cắt đứt mọi liên lạc với bên chồng của Tôi , hầu như không cho bất kỳ ai bên chồng biết được tung tích của mình kể cả dì út chồng tôi  ở không xa lắm nơi chúng tôi đang ở cũng không biết chúng tôi đang ở đâu . Vô tình có một hôm đứa em họ tình cờ nhìn thấy chồng tôi đang trên đường đi nên âm thầm chạy theo đến tận cửa mà chào hỏi để rồi  sau đó ...)


     Tôi luống cuống suýt đánh rơi cây chổi đang cầm trên tay và cất tiếng lí nhí :

- Dạ ! thưa Má mới lên ... "

- Ừ !

...............................

Một lúc sau khi đã định thần , tôi vội vàng làm đúng thủ tục của đứa con dâu như mời nước - mời ngồi ... và chuẩn bị tinh thần để chờ xem điều gì sẽ xảy ra ...( Có lẽ lại sẽ là một trận cuồng phong mới - Tôi thầm nghĩ ) . Qủa nhiên là thế , sau khi an vị má gọi chồng  tôi ra và bắt đầu trút tất cả mọi giận dữ vào cả hai chúng tôi đến mức tôi đã không còn giữ được sự bình tĩnh để chịu đựng như từ xưa đã từng chịu đựng nữa ...mà buông thả mặc kệ cho bản năng vùng bật dậy :

- Má à ! má đã nghe thấy mấy năm nay bọn con sống khổ sở như thế nào chưa ?

- Má đã bao giờ nhìn thấy cháu nội má đói rách như thế nào chưa ?

- Má đã bao giờ hình dung ra khi bọn con ở trong tận cùng của tuyệt vọng , cầu cứu chị mình và nhận lại những chua chát  gì chưa ?

(  Tôi mang những câu nói của chị ba ra lặp lại không thêm bớt )

Tưởng rằng như thế là sẽ nhận được sự chia sẻ ... nào ngờ :

-"  Mày đừng có thêm bớt - Chị Ba mày không phải loại người ấy ... Mày có nghĩ đến chuyện Tao sẽ điện hỏi lại không ?"

" Dạ ! má cứ hỏi , vì con thừa biết từ xưa đến nay 100 câu nói của con không bao giờ có giá trị ngang tầm 1 câu nói của chị ba nên con không cần gì phải thêm bớt cả ..."

...........................................

Sau giây phút không kìm chế được mình mà to tiếng với Má chồng ấy , tôi vội vàng lui ra nhà sau chỉ  vì duy nhất một điều :" sợ chồng mình khó xử " .

Một lát sau , sau khi má và chồng tôi nói với nhau rất nhiều điều , má ra về không màng đến lời mời cơm đúng phép tắc của đứa con dâu "bướng bỉnh ..."

...................................

Đúng một tuần lễ sau đó , Má thêm một lần nữa quay trở lên ... Tôi bây giờ sợ hãi thật sự vì thật từ trong tận cùng của lòng mình chỉ còn mong muốn duy nhất một " Bình yên " mà thôi .

Ngay khi bước qua ngưỡng bậc thềm , má kêu tôi và bảo :

- " Con mang dùm má  cái này xuống bếp ! "

Một chút bất ngờ xen lẫn nghi ngại ... tôi đưa mắt dò hỏi ...

- À ! má có mua cho bọn con miếng thịt bò , mang xuống luộc đi rồi mấy má con mình cùng ăn "

( Lại chuyện gì tiếp theo nữa đây ?Tôi thầm tự hỏi mình trong sự lo lắng )
.................
................


- Má đã hiểu hết rồi , chị ba bây đúng là quá nhẫn tâm , đã không cho mượn thì thôi lại còn thốt lên những câu khó nghe như thế trong lúc em mình đang ở bước đường cùng ...
................
................

- " Thôi thì bây giờ nghe má nói , Chuyện của tụi con và chị ba mày má không xen vào nữa , nếu đã không thể cứu giãn được tình cảm chị em với nhau thì ai giàu kệ họ  , mình nghèo kệ mình , còn với riêng má thì dù có xảy ra chuyện gì mình cũng là má con với nhau , Má muốn rằng nếu từ xưa đến giờ con có gì buồn phiền về cách đối xử của má đối với dâu con , con cũng quên hết đi mà bình thường quan hệ lại với nhau có được không ?"

( Tôi hơi bất ngờ thêm chút thắc mắc vì cách xử sự lần này của bà , nhưng mà thôi - như đã từng nói cho dù có như thế nào thì cuối cùng tôi vẫn phải gọi bà bằng Má )

Có thể nói đoạn kết của câu chuyện này tương đối có hậu ...một kết cục có hậu hơi khó tin ... Nhưng đó chính là sự thật .

Mãi đến sau này tôi mới hiểu rõ vì sao .

 Nếu gọi là " quả báo" liệu có quá lời không trong hoàn cảnh này của Tôi ?

Chuyện là đứa em dâu  má tôi vừa cưới về cho  thằng út vô tình đã tạo ra một sự so sánh đáng kể giữa hai con dâu bởi tính ngỗ nghịch của nó - Nó chấp nhận cãi lại tay đôi - sẵn sàng ăn thua đủ thậm chí có thể sử dụng đến tay chân để ăn thua đủ với Má nếu má tôi lặp lại những gì đã từng ...với tôi ngày xưa . Có lẽ chính nhờ sự ngỗ nghịch ấy đã khiến Má chồng tôi so sánh và hối hận ...Hay Má muốn bù đắp những thiếu thốn và gian truân chúng tôi vừa trải qua ...
Sao cũng được , dù gì thì cuối cùng tôi cũng đã có thể thở phào nhẹ nhõm vì trút bớt được những áp lực đang đè nặng trong lòng từ rất nhiều năm qua ...

Từ đó đến nay , có đôi lần Má yêu cầu hai vợ chồng tôi dọn về quản lý ngôi nhà thờ khang trang - ngôi nhà chung của gia đình bên chồng , riêng vợ chồng thằng út má muốn cho miếng đất cạnh bên để cất nhà ra riêng .


Không biết liệu rồi những ngày sau nữa cục diện sẽ xoay chuyển  như thế nào , hiện tại việc bình thường hóa quan hệ đã là một tín hiệu đáng vui mừng rồi , còn chuyện " quản lý nhà thờ " ? Tôi thẳng thắng từ chối lời đề nghị của Má cùng với suy nghĩ : " thà ở xa mỏi chân ..." Bởi tôi rất sợ phải đối mặt thêm lần nữa những gì mình đã từng phải đối mặt .


Kết thúc của một chuỗi dài hơn hai mươi năm làm dâu của tôi tính đến thời điểm này tạm gọi là như thế , bây giờ Tôi đã năm mươi tuổi rồi , sắp làm bà đến nơi rồi lại đang sống riêng tư , chuyện làm dâu có lẽ tương đối dễ dàng hơn ngày xưa nhiều lắm . Ngày  lễ tết - kỵ giỗ bên chồng nếu về được , tôi về còn không thì cũng không còn phải nghe những lời đay nghiến nữa ...

Mỗi khi có dịp ngồi lại cùng má chồng , bây giờ chính tôi lại là người phải nghe má than thở , phàn nàn đủ mọi chuyện về thằng út - về đứa em dâu út ... Dẫu nghe được những gì , tôi  đều duy nhất một câu : " Thôi kệ nó đi má !"

Nhưng thật lòng mà nói , từ trong sâu thẳm sự ích kỷ cố hữu của một người đàn bà , Tôi vẫn cảm thấy hình như có một chút gì đó giống như là sự hả hê ...



  ( Viết xong lúc 12h 21 ngày 19/04/2012)



Huỳnh Gia


Nghiệt ngã chuyện làm dâu ( tt)

Phần hai
 

Những cơn lốc xoáy của cuộc đời ...




Thật ra mà nói Má Tôi thừa khả năng để che chở bảo vệ đứa con gái từ bé được yêu thương nhất nhà này nhưng do chính Tôi đã không đồng ý nhận lấy sự trợ lực ấy của Má mình , Tôi không thể nào bắt Má tôi phải ngồi ngang hàng với một Người tuổi đời chỉ bằng đúng tuổi đứa con trai thứ ba của Má để mà phân trần phải quấy ...Cho dù là sui gia với nhau nhưng đối với Má Tôi theo tôi hiểu , đó chính là sự xúc phạm không nên có . Tôi đã đủ dũng cảm để chịu đựng thì tôi cũng phải có đủ dũng cảm để vượt qua nó ... Má tôi sau đó chỉ biết chép miệng thở dài mà mặc kệ Tôi cùng với ứng xử của riêng mình ...

Tôi luôn thấm thía câu nói truyền miệng từ rất nhiều người : " Ông trời không đối xử bất công với bất kỳ một ai , nếu ông lấy đi một thứ gì đó thì ông cũng sẽ  trả lại một thứ khác giá trị tương đương nó ..."

Sau ngày hôm đó , có lẽ nước mắt tôi đã cạn thật sự , bằng khuôn mặt lạnh như băng Tôi đã thẳng thắn và sẵn sàng đối mặt với những gì tồi tệ nhất có thể ... Nếu cần thiết Tôi nghĩ tôi vẫn có thể đơn thân mà nuôi con  . Tôi không bắt buộc anh phải chọn nhưng Tôi buộc lòng phải đưa ra quyết định cuối cùng là đơn phương  " đoạn tuyệt " với gia đình bên chồng để có thể bình yên mà tập trung tất cả sức lực còn lại đánh vật với sự đói nghèo của cuộc đời mà nuôi con khôn lớn .

Tôi nói với anh :

-  Em không bắt anh phải bỏ Má và các chị của anh , anh có thể về thăm Má bất cứ lúc nào anh muốn , có thể mang về cho má bất cứ món ngon nào nếu có  , có thể về cùng tụ hợp với các chị em của anh trong bất cứ ngày giỗ lễ nào , còn riêng em thì " Không " bắt đầu từ hôm nay ...

Sau những phút giây im lặng đến nghẹt thở , cuối cùng thì anh cũng đã gật đầu đồng ý ở lại cùng mẹ con tôi và tôn trọng quyết định của riêng Tôi ...

Và cũng bắt đầu từ những ngày Ba và Má Tôi mất đi ấy ... hơn 5 năm sau đó ...Tôi đã không về bên nhà chồng đúng như lời Tôi hứa ...Tôi  im lặng thật sự , không đôi co lấy một lời , chỉ âm thầm lo quà cáp trong những ngày lễ vía nhờ chồng Tôi mang về bên ấy cho đúng lễ đúng nghi dù tôi thừa biết nó chẳng là cái gì so với những thứ gia đình bên chồng Tôi có được , cũng có thể mọi người bên ấy chẳng thèm để mắt đến những món quà rẻ tiền của đứa con dâu nghèo kiết xác  .... Sao cũng được ... lúc ấy tôi chỉ biết vì chồng , tôi cần phải làm bổn phận của con dâu cho dù chỉ bằng hình thức bên ngoài thôi . Tim tôi dường như lạnh ngắt không chút cảm xúc .

 Từ lúc bắt đầu bước chân vào đời tôi đã sớm hiểu chỉ vì chữ Nghèo mà con người bạc đãi nhau , nhưng Tôi đã không thể hiểu nổi vì sao trong mối thâm tình ruột thịt  , chữ Nghèo lại đứng ở vị trí quan trọng đến như thế ?( Tôi bằng đôi mắt nhạy bén của một người đàn bà đã từng không ít lần  nhìn thấy sự phân biệt đối xử của Má chồng tôi với đám cháu nội ( con Tôi ) và đám cháu ngoại ( con các chị chồng Tôi ) . Những lúc ấy Tôi luôn phải cố gắng phớt lờ và tự an ủi : À ! tại vì mình nghèo nên "chỉ được phép mang trở về những món  gì có  giá trị tương ứng với những thứ đã mang đi ... " ...Và cho dù trong lòng cảm thấy rất bất bình , Tôi vẫn một mực giữ im lặng không nói gì với ai về chuyện phân biệt đối xử kia , kể cả chồng mình )

 
Cuộc đời vốn quá nghiệt ngã và khắt khe đối với tổ ấm riêng của Tôi ... chuyện kinh doanh của gia đình tôi hết lần này đến lượt khác đều đi vào ngõ cụt , thất bại đến thảm hại  ... Tất cả vốn liếng tằn tiện suốt hơn 10 năm gian khổ được đổ hết vào cái dịch vụ internet đã không mang lại nhiều lợi nhuận ,thu nhập không đủ bù đắp cho những chi tiêu hàng ngày , cho chi phí của hai đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi học ...như thế nợ nần cứ mỗi ngày chồng chất cho đến lúc tận cùng của sự thâm hụt  . Sau những dằn xé nội tâm vì suy nghĩ , Tôi đành gợi ý với chồngTôi  : " Hay là đánh liều hỏi mượn chị ba anh một khoảng tiền để trang bị thêm máy móc mà tiếp tục duy trì phòng net còn hơn cả nhà ôm nhau mà chết vì vỡ nợ ." ( Chị Ba của chồng Tôi vốn định cư ở Mỹ từ hơn 10 năm - tính đến thời điểm ấy )  từ trước đến giờ do mặc cảm và tự ái cộng thêm bên cạnh bản tính ương ngạnh cố hữu , Tôi đã không hề có ý định nhờ vả bất cứ chuyện gì từ chị , một phần cũng do những định kiến của Má chồng đã lan dần vào từng người một , vô hình tạo thành một định kiến chung phân biệt rạch ròi người thân và kẻ lạ của gia đình chồng khiến Tôi và các chị chồng đã có một khoảng cách rất lớn khó thu hẹp .

Anh bảo Tôi :

" Hay là em dẹp bỏ tự ái đi ,  hạ mình một chút , vì gia đình mình một lần mà lên tiếng ...chính chị ba bảo anh "nếu em lên tiếng có lẽ chị sẽ có câu trả lời ...!?"( Đến bây giờ Tôi vẫn không hiểu nổi tại vì sao chồng Tôi lại không thể thay Tôi gánh vác nỗi khốn khó chung mà cứ phải là san hết gánh nặng này vào đôi vai Tôi để rồi Tôi lại phải thêm một lần nữa hứng về sự ê chề khác ? ) . Nhưng mà thôi , từ lúc bắt đầu lấy anh Tôi đã không ít lần nhìn thấy điểm yếu này của anh rồi . Khó lắm để tìm thấy sự che chở bao bọc từ phía anh - người đàn ông của đời Tôi  - Thôi thì dẹp hết tự ái - hạ mình để liều mình một phen vậy ( Đồng tiền quả thực là có một sức mạnh ma quái đáng căm ghét , với tôi việc phải hạ mình như thế là quá sức  mình , nhưng khi đứng trước ranh giới của sự sống và cái chết Tôi bắt buộc phải như thế thôi )

Tôi biết chồng Tôi vốn là một người con có hiếu , có hiếu đến mức phục tùng vô đối , có hiếu đến mức chỉ có thể trơ mắt ra nhìn vợ mình bị dằn xé năm lần bảy lượt mà không hề tỏ thái độ bênh vực chở che hoặc bao bọc  ... hoặc giả có muốn bao bọc chở che cũng không dám công khai mà chỉ len lén ... . Anh sợ Má anh - sợ chị anh đến nỗi chỉ biết nín thinh  hoặc : Vâng ..! Dạ ...! Tôi không biết phải trách anh như thế nào vì bên cạnh sự hiếu để kia của anh lại là một tình yêu vô bờ bến anh dành cho Tôi và các con Tôi . Đó có lẽ chính là sự hạnh phúc và nỗi bất hạnh mà Tôi  phải song song chấp nhận khi về sống với anh  và cũng chính vì thế , cái bản năng của một người đàn ông đã vô hình bật dậy trong Tôi  - trong thân xác mảnh mai yếu đuối của một người đàn bà từ lúc nào không hay  , duy nh
ất một điều là để " tự bảo vệ lấy mình " ...

Sau những ngày căng thẳng thần kinh vì suy nghĩ , cuối cùng Tôi đành quyết định trân mình " làm một cuộc cách mạng ..." ...  là : " Gọi điện cho chị ba của anh để cầu cứu... "

- "Ê chề lắm Tôi ơi ! nhục nhã lắm Anh ơi ! ... Thà trước đó anh đừng trao gánh nặng này cho em , thà hãy cùng nhau tìm lối thoát khác ....còn hơn ...."

-" Tôi mà giúp vợ chồng cô giống như mang muối bỏ biển " ...
- " Từ đó đến giờ cô đã lo được gì cho gia đình chúng tôi mà bây giờ lại đi cầu cạnh giúp đỡ " ....
- " Tôi không có tiền dư để làm những chuyện tầm phào "
................

Và thêm một vài câu mai mỉa cay độc khác mà tiếp theo sau đó Tôi lại phải thêm một lần nữa trao cái phone cho chồng tôi nhờ nghe giúp ...
sau những câu xin lỗi rời rạc và gượng gạo mà thực tình Tôi không hề muốn thốt lên chút nào ...

(  À ! Tôi hiểu rồi ,Tôi hiểu vì sao chị anh lại muốn phải chính miệng tôi lên tiếng cầu cạnh nhờ vả  , Có lẽ lúc ấy chị rất hả hê vì hiếm hoi lắm cũng đã  có được một dịp tốt để hạ nhục đứa em dâu ương ngạnh   )

Có lẽ suốt cuộc đời này Tôi không thể nào quên được nỗi ê chề nhục nhã ấy ...Tâm trạng tôi lúc đó khó diễn tả lắm , người ở bên kia đầu dây chắc chắn một điều là không hề nhìn thấy  vẻ ngượng nghịu đến sững sờ của Tôi ,  riêng tôi thì cảm thấy rỏ rệt các cơ trên khuôn mặt mình cùng các sợi dây thần kinh li ti dường như đang căng cứng ra , mặt đỏ lừ vì nhục nhã và xấu hỗ ..."
Bỏ qua một bên chuyện tự mình bán rẻ mình .Tôi bây giờ đã không còn đủ sức để giận hờn , để cằn nhằn anh nữa , việc trước mắt là cứu cả gia đình đang đứng cheo leo trên bờ vực  ... mọi buồn - vui - cay đắng thôi thì gạt hết sang một bên ( Ừ ! nếu không thể là ruột rà máu mủ thì là người dưng cũng được , đâu có sao !)

Sau đó Tôi và anh đã thống nhất rao bán đi căn nhà được xây dựng bằng chính mồ hôi và sức lực của hai vợ chồng cùng với 10 năm vất vả "cày xới cật lực" đúng nghĩa của nó  trên mảnh đất thuộc khu vực thị trấn để ngắt lấy một nửa số  tiền trang trải nợ nần , phần còn lại chúng tôi mang ra ngoại thành mua một miếng đất khác và cất tạm một ngôi nhà tương đối để mà ổn định cuộc sống ...

    ( Có một lần tình cờ xem tử vi online , tôi đọc thấy tuổi của chồng tôi trong cuộc đời bắt buộc phải bốn hoặc năm lần gì đó di chuyển chỗ ở mới có thể yên ổn , dù không muốn tin tôi vẫn phải tin vì đúng thật là như vậy )

 Sau khi mua được miếng đất mới , xây dựng nhà cửa xong cả thì  cái giấy phép kinh doanh internet khi mang đi xin phép chuyển điểm đã không được chính quyền địa phương đồng ý phê duyệt với lý do :" khoảng cách từ nơi xây dựng phòng net đến một trường cấp 2 nằm trong phạm vi 200m bị cấm !? ( thật ra trước khi mua đất cất nhà chúng tôi đã khảo sát qua cái gọi là thông tư của bộ văn hóa về việc kinh doanh thứ dịch vụ lắm chuyện phức tạp này . 210 m nếu mang so ra đã đúng  yêu cầu của thông tư , nhưng theo ý kiến của các vị chức quyền là : " khoảng cách này tuy là hợp lý nhưng bởi vì nằm cùng một trục lộ nên không thể chấp nhận"  ) chạy vạy nhờ vả khắp nơi vẫn không có kết quả . Thế là chỉ sau hai tháng chuyển nhà , chiếc bảng " bán nhà " thứ hai lại được trưng lên , cả gia đình chúng tôi tạm thời chuyển về nương náo ngôi nhà chung của bên ngoại - nơi tôi đã được sinh ra và lớn lên  hiện chỉ còn hai vợ chồng đứa em út và một người anh trai độc thân đang sinh sống ....


Sau này , trong những buổi họp mặt cùng đám bạn bè cơ quan cũ , Tôi hay được nghe các bạn nói đùa : " Số của hai vợ chồng mày rất có thời phất lên nếu kinh doanh ngành bất động sản " . Ừ ! có lẽ thật như thế , ai ai mỗi khi gặp chúng tôi cũng đều duy nhất một thắc mắc :" sao bán nhà dễ ợt vây ?" ( hơn nữa thường là dôi ra một ít chứ chưa lần nào bị lỗ ... )

Dở khóc dở cười ...nhưng quả thật đúng là như thế , chỉ sau một tuần lễ treo bảng , căn nhà mới xây ấy đã được sang tay với trọn vẹn số tiền chúng tôi bỏ ra ban đầu cộng thêm một ít chênh lệch theo thời giá hiện tại  ...

 Và thế là chúng lại phải thêm một lần nữa dong ruổi  khắp nơi để tìm mảnh đất khác vừa túi tiền có thể kinh doanh vừa có thể ở ...


..........................................

Trong vòng bốn năm  , cứ hình dung giống như những cơn lốc xoáy cuộc đời , nó từng đợt ...từng đợt  lạnh lùng hất lên rồi ném xuống ... đến tơi tả ... bầm dập tổ ấm riêng Tôi . Chúng tôi phải trải qua bốn lần mua đất cất nhà dọn nhà rồi lại bán nhà  , hai lần chuyển về nương nhờ bên Ngoại ...( Không tính đến căn nhà đầu tiên được sống trọn vẹn 10 năm với nhiều kỷ niệm và khoảng thời gian gần 10 năm trước đó sống trong khu tập thể của cơ quan .)

 Hôm nay , cuối cùng rồi cũng tạm gọi là yên ổn . Đúng là lực bất tòng tâm , sau mấy lần cực khổ dọn nhà chỉ vì muốn duy trì cái dịch vụ internet mà chúng tôi đã đổ vào hàng trăm triệu đồng trong đó có một nửa là tiền vay thế chấp từ ngân hàng  , Tôi và chồng tôi đành ngậm ngùi quyết định thanh lý tất cả máy móc để giải nghệ . Anh sau đó may mắn xin vào một khu du lịch của tỉnh để làm công nhân trong vườn ươm cây cảnh , còn Tôi vốn có một chút tay nghề riêng nên  thôi thì bám lấy nó mà mưu sinh và chăm lo cho hai đứa trẻ hiện còn đang đi học xa nhà ...



(Còn tiếp ...)


Huỳnh Gia