
Thứ Bảy, 16 tháng 4, 2011
Nhặt nhạnh...
Nhặt nhạnh
Ta nhặt nhạnh từng mảnh vỡ cuộc đời
Vá víu
Sợi chỉ thô luồn vào thân buốt nhói
Năm tháng đi qua ,mình ta ngồi đợi
Bóng dáng một người như làn khói mờ tan
Mệt mỏi
Ta ngã dài trên vùng đất tan hoang
Chỉ có loại cỏ vàng - thảm gai chai xót
Ru giấc ngủ vùi - hồn dật dờ trở gót
Nắng trên đầu đốt cháy trái tim khô
Thất thiểu
Quay về , bóng chập choạng bơ vơ
Xé màn đêm , mắt nhìn vào bóng tối
Gío lặng -mây mờ- chỉ mình ta trơ trọi
Đêm thở dài ,từng tiếng vọng xa xăm...
HM
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét