Thứ Ba, 11 tháng 12, 2012

Xa xăm (tt)

Quay về lớp .

..............................



...Hồi còn nhỏ nó đựợc nghe kể rất nhiều lần chuyện cổ tích Tấm Cám ,nó thích nhất là ông bụt hiền lành và tốt bụng ,ông đã luôn luôn kịp thời hiện ra để thực hiện mơ ước của cô Tấm . Nó lầm thầm khấn nguyện ông bụt hãy hiện ra trước mặt để xin má giúp nó...nó thầm thầm khấn mãi khấn mãi....

Nó bừng tỉnh giấc khi nghe giọng nói quen thuộc của cô giáo dạy văn chủ nhiệm lớp nó . Cô đang nói chuyện với má ở nhà trên . Nỗi mừng vui hiện rõ trong đôi mắt nó , nó chạy vụt lên nhà và đứng nhìn cô trân trối mà quên cả chào hỏi . Ông bụt hiện đến rồi chăng ?


Cô chào má ra về sau khi đưa mắt nhìn nó và nháy nháy....cái nháy mắt của cô thật nhiều ý nghĩa . Nhưng tiếc là cô chỉ nháy đựơc mỗi lần đó.

Con người luôn gắng liền đời mình với cái gọi là số phận , nó chưa hiểu số phận là gì bởi nó vẫn còn quá nhỏ , còn tuổi học tuổi chơi...
Nó chỉ biết vui thật vui lúc đó . Vậy là từ ngày mai nó sẽ lại được đến lớp ,sẽ được gặp bạn bè ,sẽ được hoà mình vào cái thế giới mà nó đã vạch sẵn cho nó từng bước đi....

Ngày mai , nó sẽ ôm hôn nhỏ bạn gái thân nhất ở gần nhà ngay trứoc mặt các bạn vì nó biết nhỏ bạn đã giúp nó ( chính nhỏ ấy đã cùng khóc với nó khi biết nó không được đi học và cũng chính nhỏ bạn ấy hứa sẽ năn nỉ cô giáo đến nhà xin má...)

Ngày mai...ngày mai...cả bầu trời như bừng sáng , nó nhìn đâu cũng thấy đẹp
nó khe khẽ hát....tung tăng...tung tăng...khắp nơi

Ngày mai nó sẽ không xin má tiền ăn sáng
Ngày mai nó sẽ dậy sớm hơn để đến lớp sớm hơn
Ngày mai...nó sẽ ngoan hơn
Nó tự hứa cho những gì tốt đẹp của ngày mai...

Còn ngay hôm nay , bao nhiêu là bài bị bỏ sót đang chờ nó học và làm cho xong ,cũng may là nhỏ bạn đã dành cả một ngày chép bài giúp nó còn nó thì cắm cúi học...học...học
Ngày mai....

.....................
Cho đến tận bây giờ tôi vẫn thường hay ước ao : giá như cuộc sống của gia đình tôi khá hơn ,đầu óc không còn phải lo toan vất vả cho từng miếng cơm manh áo có lẽ tôi sẽ tiếp tục cắp sách đến trường để học cho đến lúc nào khối óc không còn cho phép ...

Ý chí của con người thì ra cuối cùng cũng không thoát ra khỏi số phận .
 
............................................


Huỳnh Gia

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét