Hụt hẫng
Một tuần lễ trôi qua...
cứ mỗi sáng sớm là nó bật dậy theo thói quen ,thay đồng phục theo thói quen và chờ đợi mẹ lên tiếng cho phép...nhưng má hình như không hiểu nỗi khao khát được đi học của nó . Sự tức giận đã lấn át lý trí má rồi chăng ?
Nó nhìn má và nhận lấy cái liếc mắt giận dữ : " đi vào ! đã bảo nghỉ học là nghỉ học ,không được cãi...! ".Nó lũi thũi quay vào , lũi thủi thay bộ đồng phục ra và âm thầm rút vào một góc nhà để khóc...Nó chưa hề cãi má bất kỳ điều gì . Nó sợ má hơn sợ ba . Ôi ! giá mà ba lên tiếng ,giá mà ba có thể quyết định mọi việc trong gia đình . giá mà ba giỏi hơn má nó một chút...Nó không thích tính hiền lành của ba một chút nào - hiền lành đến nhu nhược.tất cả mọi chuyện dù lớn hay nhỏ đều phải do má quyết định , một cái chế độ mẫu hệ nửa vời dần hình thành trong gia đình nó . Nó nhìn ba bằng cặp mắt van xin cầu cứu...nhưng vô ích !
Không ai thương nó... À không phải ! má thương nó lắm ,má không thể chịu đựng nổi cảnh nó ngày ngày lội hơn 10km đi về...Nhưng thứ tình thương đầy ích kỷ ấy đã vô tình hất đổ cái mơ ứơc nhỏ nhoi mà nó nung nấu từ lúc nhìn thấy tên nó được nằm trong danh sách những thí sinh đậu vào lớp đệ thất ( thi vào lớp 6 ngày ấy gọi bằng thi đệ thất ) . Trường trung học lúc ấy tuyển sinh rất khắt khe ,cả lớp của nó gần 40 học sinh thế mà ngoài nó ra chỉ có thêm bốn bạn khác thi đậu thôi
Cảm giác hụt hẫng nó khó chịu đến như thế nào chắc có lẽ không ai hiểu được
Nó hụt hẫng đến chới với...
Nó buồn như chưa bao giờ buồn...
Nó cảm thấy cả bầu trời như tối sầm...
Nó lặng lẽ khóc...khóc mãi...khóc mãi...và ngủ lịm đi trong góc tối nhất của ngôi nhà.
..............
cứ mỗi sáng sớm là nó bật dậy theo thói quen ,thay đồng phục theo thói quen và chờ đợi mẹ lên tiếng cho phép...nhưng má hình như không hiểu nỗi khao khát được đi học của nó . Sự tức giận đã lấn át lý trí má rồi chăng ?
Nó nhìn má và nhận lấy cái liếc mắt giận dữ : " đi vào ! đã bảo nghỉ học là nghỉ học ,không được cãi...! ".Nó lũi thũi quay vào , lũi thủi thay bộ đồng phục ra và âm thầm rút vào một góc nhà để khóc...Nó chưa hề cãi má bất kỳ điều gì . Nó sợ má hơn sợ ba . Ôi ! giá mà ba lên tiếng ,giá mà ba có thể quyết định mọi việc trong gia đình . giá mà ba giỏi hơn má nó một chút...Nó không thích tính hiền lành của ba một chút nào - hiền lành đến nhu nhược.tất cả mọi chuyện dù lớn hay nhỏ đều phải do má quyết định , một cái chế độ mẫu hệ nửa vời dần hình thành trong gia đình nó . Nó nhìn ba bằng cặp mắt van xin cầu cứu...nhưng vô ích !
Không ai thương nó... À không phải ! má thương nó lắm ,má không thể chịu đựng nổi cảnh nó ngày ngày lội hơn 10km đi về...Nhưng thứ tình thương đầy ích kỷ ấy đã vô tình hất đổ cái mơ ứơc nhỏ nhoi mà nó nung nấu từ lúc nhìn thấy tên nó được nằm trong danh sách những thí sinh đậu vào lớp đệ thất ( thi vào lớp 6 ngày ấy gọi bằng thi đệ thất ) . Trường trung học lúc ấy tuyển sinh rất khắt khe ,cả lớp của nó gần 40 học sinh thế mà ngoài nó ra chỉ có thêm bốn bạn khác thi đậu thôi
Cảm giác hụt hẫng nó khó chịu đến như thế nào chắc có lẽ không ai hiểu được
Nó hụt hẫng đến chới với...
Nó buồn như chưa bao giờ buồn...
Nó cảm thấy cả bầu trời như tối sầm...
Nó lặng lẽ khóc...khóc mãi...khóc mãi...và ngủ lịm đi trong góc tối nhất của ngôi nhà.
..............
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét